Đi gần trọn thế kỷ với một sự nghiệp nghiên cứu, sáng tạo khổng lồ, có thể nói, GS, AHLĐ Vũ Khiêu là tấm gương sáng về tư cách sống và sức lao động, sáng tạo của một học giả, một nhà khoa học và nhà văn hóa lớn, xứng đáng với danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới cùng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật, Giải thưởng Đào Tấn và rất nhiều giải thưởng cao quý khác. Dù rất bận trong việc chỉ đạo thực hành công trình nghiên cứu, tuổi đã rất cao, sức đã yếu, nhưng GS Vũ Khiêu vẫn mải mê cần lao, vẫn nghe hát xẩm, ca trù, quan họ và để giảng dạy cho lớp trẻ.
Có thể nói, những câu đối, bài minh, Chúc thư của GS Vũ Khiêu là những tinh hoa, những tuyệt bút mang yếu tố linh tính, linh ứng, được phát tiết từ một trái tim hiền hậu, bao dung của một danh nhân bản hóa, có sức tỏa sáng rộng lớn mang tới cho mọi người những điều tốt lành, những ước muốn về hạnh phúc. GS Vũ Khiêu nghiên cứu chuyên sâu về lịch sử, về triết học, mỹ học và văn hóa dân tộc, song song cũng giảng dạy những bộ môn khoa học ấy cho bao nhiêu đời trí thức trong hơn nửa thế kỷ qua.
Từ tuổi bát thập niên (80) rồi cửu thập niên (90) và đến nay đã ngót bách niên (100 tuổi), nhưng GS, AHLĐ Vũ Khiêu vẫn không ngừng lao động sáng tạo trên bàn viết, trên trang sách. Đặc biệt bài Chúc thư Giỗ Tổ Vua Hùng của GS Vũ Khiêu đã vang vọng khắp núi sông giang san, làm xúc động hàng triệu con tim đồng bào ta.
Đó là những bài minh, những câu đối, những bài văn tế hào sảng, thâm sâu, tự hào và thiết tha của GS Vũ Khiêu được tạc vào bia đá để cho muôn thuở sau chiêm nghiệm, tưởng nhớ tới những bậc hiền nhân, những chiến sĩ đã quả cảm hy sinh vì đất nước.
Trước đó, ông đã dự cách mệnh từ những ngày đầu năm 1945 và sau thời gian học tập ở nước ngoài về nước đã đảm đang rất nhiều cương vị trong các ngành chính trị, văn hóa và rút cuộc là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Xã hội Việt Nam (nay là Viện Hàn lâm Khoa học từng lớp Việt Nam).
Hiện GS Vũ Khiêu là cố vấn khoa học của Trung tâm Nghiên cứu bảo tàng và Phát huy Văn hóa dân tộc Việt Nam. Ngay từ năm 1945, trước cách mạng Tháng Tám, GS Vũ Khiêu đã sáng tác bài phú nức tiếng Tế lương dân bị chết đói, cáo giác tội ác của phát-xít, thực dân.
GS Vũ Khiêu vẫn thẳng băng có bài cho các số của tập san Văn hiến Việt Nam và có nhiều tham luận cho các hội thảo nghiên cứu văn hóa, lịch sử. GS Vũ Khiêu đã công bố hàng chục công trình, tiêu biểu là công trình Bàn về Văn hiến Việt Nam đã tái bản nhiều lần với hàng nghìn trang và gần đây là Tổng tập 1000 năm Thăng Long, chủ toạ Hồ Chí Minh ngôi sao sáng trên bầu trời Việt Nam và tập sách Trường Sơn máu lửa vạn đại Anh hùng.
Là một người học rộng, tài cao, am hiểu văn hóa Đông - Tây, GS Vũ Khiêu từng theo học, nghiên cứu nhiều năm tại các nước: Trung Quốc, Liên Xô (trước đây) và Hung-ga-ri.
Ông luôn luôn là tấm gương cần lao đầy trách nhiệm cho cả đời trẻ noi theo và có nhiều ý kiến đóng góp sâu sắc, quý cho sự nghiệp bảo tàng và phát huy văn hóa dân tộc. Mạch nước ngầm trí tuệ của GS Vũ Khiêu vẫn không ngừng tuôn chảy và lan tỏa ngày càng sâu, rộng. Giáo sư, AHLĐ Vũ Khiêu (trong ảnh), còn được gọi là Đặng Vũ Khiêu bởi ông mang cả họ bên cha và họ bên mẹ, sinh ra ở một cái nôi văn hóa nổi tiếng, đó là làng Hành Thiện, xã Xuân Hồng (Xuân Trường, Nam Định), cùng họ và cùng quê với Tổng bí thơ Trường Chinh (tên thật là Đặng Xuân Khu).
GS HOÀNG CHƯƠNG. Trong mấy chục năm qua, ông đã rong ruổi khắp nẻo đường giang sơn để thăm hỏi đồng bào, viếng mộ liệt sĩ, viết hàng trăm bài minh, bài phú tưởng niệm những Anh hùng liệt sĩ, từ Võ Thị Sáu ở Côn Đảo đến các Anh hùng liệt sĩ ở đường Trường Sơn, ở Quảng Bình, ngã ba Đồng Lộc, nghĩa địa liệt sĩ ở Quảng Trị và cả nơi tưởng nhớ nghĩa quân Tây Sơn ở chùa Kim Sơn, Hà Nội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét