Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

“Người Việt hung phá cách hãn”.

Tôi lái ôtô đến ngã tư được phép rẽ phải khi đèn đỏ nhưng ở làn rẽ có vạch quy định trên mặt đường đã bị nhiều người đứng chắn mất, vậy tôi phải làm gì? Cho xe thúc đít những người đứng sai chỗ trên đường, nghĩa là sai luật, thì tôi có được vô tội không? Câu chuyện về hai người tài xế vậy là thành chuyện tính hung tợn của người Việt có phải là sẵn có năng chuyện văn hóa giao thông của người Việt đang dã man, sơ khai? Nếu không có cái nhìn tổng thể cả về hệ thống liên lạc, hệ thống luật pháp, hệ thống văn hóa thì tôi chắc mỗi người chúng ta vẫn đang thường trực bị vừa là nạn nhân vừa là chủ nhân của những tai nạn thân xác và ý thức khi tham dự giao thông bây chừ

“Người Việt hung hãn”

Bài toán liên lạc chính là ở chỗ đó. Người dân phải có ý thức từ mình. Bất luận đúng sai thế nào chưa biết khi có va quẹt, đụng độ trên đường, mỗi bên đều sẵn sàng sửng cồ, nóng mặt, nặng lời với nhau, đổ lỗi cho nhau, và tệ hại nhất là xông vào nhau đánh đấm, hành hung, mặc cho giao thông thành ra bị ách tắc, mặc cho thân do vậy bị thương tổn, và trầm trọng nhất là có thể mạng sống con người bị cướp đi không phải vì chính sự đụng độ mà là do hai bên đụng độ quyết “ăn thua đủ” với nhau.

PHẠM XUÂN NGUYÊN. Và chính quyền phải có trách nhiệm về mình. Làm sao để mọi người tham gia liên lạc có tinh thần đúng trên đường, từ đó biết cách xử lý đúng lẽ đúng tình với những sai phạm xảy ra? Tôi nói thật, nhiều khi tôi đã muốn đâm xe vào những kẻ vượt đèn đỏ ở các ngã tư khi tôi đang ở chiều đèn xanh được phép đi. Ai dám chắc mình không nổi khùng lên khi bị cụng, đụng độ xe pháo? Mỗi người hãy chân thực đáp câu hỏi này thì sẽ thấy mình không vô can trước những sự cố xảy ra như cơm bữa hằng ngày trên đường.

Vì sao như vậy? Có thật người Việt hung dữ không? Hay môi trường sống hiện thời găng tay quá, hà khắc quá, khiến ngay cả người đôn hậu cũng không thể nhịn nhục, không thể ưng ý một lời xin lỗi, một câu giảng giải? Chúng ta đang lưu thông trên đường hằng ngày trong một khung cảnh liên lạc hỗn độn, bát nháo, tiềm tàng nhiều nguy hiểm, mà ngay cả khi mình đi đúng đường đúng luật, mình chấp hành nghiêm túc luật lệ giao thông vẫn rất dễ bị thương tật và thương tổn.

Trong tình cảnh đó, tôi hay người nào khác có đâm xe vào kẻ đi trái luật thì tôi không có lỗi. Đèn xanh vừa bật, xe thuận chiều được phép đi thì bỗng đâu có những xe bất chấp đèn đỏ từ phía họ cứ phóng vọt lên, ngáng trở luồng chuyển động hợp pháp. Hằng ngày đọc báo ai mà chẳng bắt gặp nhiều chuyện còn đau lòng hơn khi chỉ vì một va vấp, đụng chạm cỏn con, lẽ ra có thể thu xếp ổn thỏa, có thể dàn hòa làm lành thì máu người phải đổ, mạng người phải bỏ.

Hình ảnh do bạn đọc Huỳnh Duy cung cấp Giành đường, tài xế đánh đấm náo loạn đường phố Gặp người chụp ảnh, quay clip cảnh tài xế đánh nhau Tôi phải xin lỗi ngay tất tật những người Việt nhân đức vì cái tựa bài viết này. Câu chuyện vừa xảy ra trước sân bay Tân Sơn Nhất giữa một tài xế xe tải và một lái xe taxi (Tuổi Trẻ ngày 12-9 và tuoitre. Vn) thêm một lần nữa cho thấy sự hung tợn của người ta bây giờ.

Hơn thế nữa, nếu người đi đúng hiệu đèn làn đường mà va phải (tôi định dùng chữ “lỡ” ở đây nhưng lại thôi vì đâu phải là “lỡ”) người đi trái thì thường còn bị lôi thôi, rắc rối. Cái đúng bị cái sai lấn lướt, đè bẹp.

Nhưng hằng ngày dự giao thông trên đường chứng kiến nhiều cảnh cụt, và bản thân cũng từng là nạn nhân hoặc chủ nhân của những vụ cộc xe, tôi không thể nói khác hơn là trong mỗi người chúng ta đều tiềm tàng một sự hung ác chỉ chực bùng lên. Song ai sẽ đứng ra giải quyết vụ “đâm xe” đúng luật đó? Lâu nay chúng ta đều chịu nhượng bộ, lùi bước trước sự sai trái của một số ít người ngay trước mắt chúng ta, rất công khai, rõ ràng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét