Trong khi Vincom Center A- vừa được bán với giá 9
Tỉ phú Phạm Nhật Vượng trên trang bìa Forbes Vietnam số ra mắt.
Dĩ nhiên, không phải để chụp ảnh quăng Facebook. Thật ra, phải đặt câu hỏi vì sao với chính câu hỏi vì sao đó, rằng tại sao lại có thể kỳ thị với những người giàu, nếu như sự phong lưu của họ được minh bạch hóa để biết rằng: Đó chính là giá của những giọt mồ hôi, của những thất bại và thậm chí cả máu.
Và cũng có thể, đó là cách nhìn rơi rớt lại từ thời bao cấp xa xưa, khi nhà giàu là một nỗi trinh nữ, bị tầng lớp… kỳ thị. Có lý nào một tầng lớp vẫn hài lòng sự kỳ thị những vị tỉ phú - khi mà thời “ăn gà bằng kéo” vì sợ láng giềng nghe tiếng dao thớt - đã qua tự bao giờ. Phải nhắc lại câu chuyện tỉ phú người Việt vì hôm qua, dư luận giãi tỏ thái độ bắt đầu bằng một chữ phổ quát là “choáng”, khi thưa của Công ty tham mưu Wealth-X (Singapore) và nhà băng UBS (Thụy Sĩ) công bố con số có 195 người Việt siêu giàu.
Một chiến lược kinh doanh nhất quán. Tôi chấp nhận thiệt hại về mình để không gây thiệt hại cho khách hàng đã mua sản phẩm của mình”. Dĩ nhiên, còn có một ý nghĩa khác khi rất dễ nhìn thấy trong chữ ''choáng'' của dư luận có gì đó giống như sự kỳ thị, với những người giàu hơn mình. Và trong khi các dự án BĐS đắp chiếu với các ông chủ ''chết không có chỗ chôn'' thì Vincom, một mặt vẫn bán những tòa nhà, toàn ở vị trí đắc địa với giá không hề rẻ”, dễ như thể bán mớ cá tươi ngoài chợ cóc và một mặt tìm cách mua lại những dự án khác.
Ừ, thì có thể là một lời PR. 000 tỉ đồng, nhưng không có nợ xấu. Vincom Center A và trọng tâm thương mại tại Đà Nẵng là những ví dụ điển hình. Điều mà tầng lớp Việt Nam thiếu- không phải là những người siêu giàu, những tỉ phú dollar, mà thiếu một sự minh bạch, để giải tỏa những dấu hỏi trong dư luận. Vị tỉ phú nói về quan điểm kinh dinh của mình như sau: “Tôi là nhất quyết không làm loãng giá.
Được bạch hóa bằng sự hiệu quả của những sản phẩm dự án trên thị trường. 823 tỉ đồng, 13 con số - thì Vincom cũng đã mua lại trọng tâm thương nghiệp tại Đà Nẵng của Vina Capital; để sau đó, sẽ lại là một Vincom Center X ra đời và lại được bán với giá không phải ai cũng mua được! Nói đến vị tỉ phú, người ta nghĩ ngay đến những gói mì tôm Miniva huyền thoại một thời tràn đầy xứ bạch dương, khởi hành điểm của khối tài sản.
Và thật kinh ngạc, hao hao như chuyện tỉ phú Bloomberg với triết lý “muốn thành công thì đi tắm ít thôi”, ông Vượng giờ vẫn dành thời kì xuống… công trường. Siêu phong túc nghĩa là phải có tài sản từ trên 30 triệu USD.
Tất nhiên họ có lý do, bởi nếu số người siêu giàu của Wealth-X và UBS chỉ cứ vào những con số thống kê tài sản công khai, thì vững chắc 195 chưa phải là con số chung cục.
Có thể, trong tình cảnh DN chết như rạ, số người “siêu giàu” vẫn tăng mạnh khiến trong mắt người ta có những cái nhìn hình dấu hỏi. Sự “ích kỷ ghi bàn” của một người luôn muốn chơi ở vị trí tiền đạo. Vingroup nợ gần 20. Nhưng tất những chi tiết trong một vedette của Forbes cho thấy: Một tỉ phú 45 tuổi với ''xuất hành điểm mì tôm'' được dìm.
Cực điểm là những ý kiến, đại loại “tại sao chúng ta lại đi tụng ca những người giàu, trong khi còn sao nhiêu người thậm chí còn đói cơm”.
Có thể, sự chật vật trong việc kiếm cơm khiến người ta nhìn những chiếc Rolls Royce Phantom Rồng có giá 35 tỉ đồng với sự căm ghét không giấu. Trên Forbes, ông Vượng tâm tư: “Có thể mường tượng là để có được những doanh nghiệp Việt Nam lớn, tử tế là nhu cầu của từng lớp, nhu cầu của những người tử tế; còn người xấu chỉ muốn đạp cho doanh nghiệp ấy chết”.
Còn những Tàng KengNam - đã bị phát hiện và những Tàng khác đang tàng hình trong những bộ complet ngồi trong các công sở, có khi còn đang ''chém gió'' về quyết tâm chống tham nhũng.
Thật lạ, với một đòi hỏi xã hội ai cũng phải như nhau. Tôi thà đi vay tiền, thậm chí bán những tài sản khác để cấp dòng tiền, hoặc ưng bán cổ phần.
Từng “thịnh” đến mức cần phải có những chuyến tài chỉ để chở muối nguyên liệu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét